TpHCM, ngày 20 tháng 07 năm 2007.
“TÔI” thân mến,
Cũng đã lâu rồi, mình không viết thư cho “TÔI” phải không? Hôm nay, trong một lúc trống rỗng, trong một lúc nhàn rỗi ngồi nhìn lại mình, mình lại nghĩ đến và viết thư tâm sự cùng “TÔI”.
Vậy là thấm thoát đã hai năm trôi qua kể từ cái ngày “TÔI” tuyên bố trước bạn bè đồng môn và các thầy cô về ước mơ của mình sau 22 năm nữa (đến giờ chỉ còn 20 năm nữa thôi, “TÔI” ạ). Hai năm ấy, nhiều bạn bè cùng trang lứa đã xây dựng cho mình những cơ sở vững chắc để tiến xa hơn, ít nhất là về một khía cạnh nào đó. Còn “TÔI”, bạn đã làm gì được trong hai năm qua và trên hết, bạn đang ở đâu trên đường đến cái mục tiêu đời người đấy? Có thể tóm tắt hành trình đến với ước mong đời người ấy bằng ba yếu tố ảnh hưởng lẫn nhau: tiềm lực tài chính, năng lực lãnh đạo và thế lực.
Về tiềm lực tài chính, có thể nói rằng trong hai năm qua, “TÔI” chỉ tập trung “chống đói” mà chưa có một kế hoạch dài hơi để phát triển. Năng suất lao động của “TÔI” dường như lại bị ảnh hưởng quá nhiều bởi những yếu tố ngoại cảnh, bởi lúc buồn lúc vui. Mình biết “TÔI” có một tiềm năng hái ra tiền khá tốt bởi vì “TÔI” có bao giờ bó tay trong hoàn cảnh khó khăn đâu! Có những lúc tưởng chừng gục ngã thì “TÔI” vẫn tồn tại và vẫn đứng dậy mà! Nhưng “TÔI” ạ, điều bạn đang thể hiện trông chỉ như phong độ mà chưa hình thành được đẳng cấp. Mà thực tế, phong độ chỉ là nhất thời và đẳng cấp là vĩnh viễn. Vì vậy, nếu muốn làm việc lớn, “TÔI” phải lạnh lùng hơn, tập trung cho công việc hơn, và nhất là phải vươn tới đẳng cấp của chính mình.
Về năng lực lãnh đạo, có thể nói đây là điều duy nhất mà “TÔI” có thể có được chút ít hài lòng. Nếu so với rất nhiều thanh niên cùng thế hệ, “TÔI” đã tự trang bị được khá nhiều kiến thức nền tảng về lịch sử, chính trị cũng như kiến thức quản lý. Rõ ràng đi đến đâu, “TÔI” cũng biết làm cho mình nội bật bằng chính khả năng, bằng tầm nhìn của mình. Tuy nhiên, khi nhìn kỹ lại, “TÔI” sẽ thấy mình rất đơn độc. Đơn độc vì “TÔI” chưa truyền được cái lý tưởng của một người thủ lĩnh cho những thành viên cấp dưới của mình cũng như những đồng sự. Đơn độc vì “TÔI” còn đang khủng hoảng con đường đi, chưa có một đường lối lãnh đạo rõ ràng. Đơn độc vì “TÔI” chưa hiểu được hết nghệ thuật thu phục của người lãnh đạo và vì bạn chưa thật sự là người trầm tĩnh ứng phó với tình huống ngược chiều.
“TÔI” mến,
Vấn đề thứ ba lại liên quan đến hai vấn đề trên, một vấn đề dẫn xuất nhưng lại có ý nghĩa quyết định: thế lực. Thế lực sẽ được gầy dựng tốt nếu bạn có một tiềm lực tài chính đủ mạnh, một năng lực lãnh đạo thật nổi trội và một cách PR cho chính bạn thật xuất sắc. Rõ ràng với một tiềm lực tài chính đang được đặt dấu chấm hỏi, một sự cô độc khi làm lãnh đạo, “TÔI” không thể tự PR cho hình ảnh của mình một cách hiệu quả. “TÔI” có thể PR cho mình trong phạm vi một nhóm nhỏ những cá nhân, nhưng để nâng tầm ảnh hưởng lên một diện rộng hơn, đủ sức giúp bạn đạt mục tiêu, bạn cần phải có một thế lực khác đồng hành. Một thế lực đủ mạnh và quan trọng nhất là đồng cảm, nhiệt tâm với bạn chính là điều mà “TÔI” phải tìm kiếm cũng bằng chính sự đồng cảm, nhiệt tâm cùng với nhãn quan nhanh nhạy của bạn.
“TÔI” ạ,
Tóm lại, bạn còn nhiều điều để giải quyết lằm. Bạn đã có cho mình những cột mốc để phấn đấu chưa? Trong 5 năm nữa, bạn sẽ cần phải tập trung cho tiềm lực tài chính ở mức 50%, cho năng lực lãnh đạo 40% và cho thế lực 10%. Nhưng trong 5 năm kế tiếp, bạn sẽ phải điều chỉnh lại tỉ lệ lần lượt là 35%, 35% và 30%. Còn trong giai đoạn nước rút, “TÔI” cần phải duy trì tiềm lực kinh tế và năng lực lãnh đạo, trong khi phải đẩy mạnh việc xây dựng thế lực. Vì thế, trong 10 năm sau đó, “TÔI” cần quan tâm tỉ lệ 30%, 20% và 50% hoặc 20%, 30% và 50%.
Tuy nhiên, trước mắt, “TÔI” biết mình phải làm gì không? Hãy tập trung tối đa sức lực của mình để làm việc, hãy chứng tỏ đẳng cấp của mình bằng một cái đầu lạnh và một trái tim nóng. Dĩ nhiên, “TÔI” sẽ phải cần có một bạn đồng hành mà chính “TÔI” và người kia đều mong muốn một cách chân thật nhất.
Tags: | Edit Tags